Phần thứ tư: Cảm thụ văn thơ-Bài số 7. Tiếng vọng

Nguồn website giaibai5s.com

Con chim se nhỏ chết rồi Chết trong đêm cơn bão về gần sáng. Đêm ấy tôi nằm trong chăn nghe cánh chim đập cửa Sự ấm áp gối chăn đã giữ chặt tôi. Và tôi ngủ ngon lành đến lúc bão vơi. Cliếc tổ cũ trong ống tre đầu là chiều gió hú Không còn nghe tiếng cánh chim về, Và tiếng hót mỗi sớm mai trong vắt.

Nó chết trước cửa nhà tôi lạnh ngắt Một con nièo hàng xóm lại thu đi. Nó để lại trong tổ những quả trứng Những con chim non nuãi mãi chẳng ra đời. Đêm đêm tôi vừa chợp mắt Cánh cửa lại rung lên tiếng đập cánh Những quả trứng lại lăn vào giấc ngủ Tiếng lăn như đá lở trên ngàn.

Nguyễn Quang Thiều .

LỜI BÌNH Con chim sẻ nhỏ bị chết trong một hoàn cảnh rất đáng thương: “Chết trong đên cơn bão về gần sáng”. Nó chết “lạnh ngắt” trước cửa nhà; xác của nó bị một con mèo “tha đi”. .

Tác giả băn khoăn, day dứt về cái chết của chim sẻ vì khi bão tố ập , đến, “cánh chim đập cửa” như kêu cứu, nhưng nhà thơ đã vô tình và dửng dưng nằm ngủ:

“Đêm ấy tôi nằm trong chăn nghe cánh chim đập cửa Sự ân áp gối chăn đã giữ chặt tôi.

Và tôi ngủ ngon lành đến lúc bão vơi”. Những hình ảnh đã để lại ám ảnh sâu sắc trong tâm trí tác giả là: “cánh chim đập cửa” trong bão, con chim chết lạnh ngắt bị con mèo tha đi, không còn được nghe “tiếng cánh chinh về”, tiếng hót “trong vắt” mỗi sớm mai, và thương xót nhất là chim sẻ mẹ chết để lại trong tổ những quả trứng mà “những con clini non mãi mãi chẳng ra đời”. Hình ảnh những quả trứng do chim sẻ mẹ sau khi chết để lại là ám ảnh nhất, thương xót nhất.

Phần thứ tư: Cảm thụ văn thơ-Bài số 7. Tiếng vọng
Đánh giá bài viết